Tài khoản của tôi

User Name

User Name

Đang hoạt động0 Điểm OVF

Lời mời kết bạn

Không có lời mời nào

Gợi ý kết bạn

Không có gợi ý

Hệ thống

Nền móng của sự an cư: Vì sao người châu Á coi trọng việc sở hữu nhà?
Xã Hội

Nền móng của sự an cư: Vì sao người châu Á coi trọng việc sở hữu nhà?

Ddiemtrang

diemtrang

151 views00

Đối với nhiều thế hệ người châu Á, việc sở hữu một ngôi nhà không đơn thuần là tìm kiếm một nơi che mưa che nắng, mà là đích đến tối thượng của sự trưởng thành và thành công.

Trong khi xu hướng thuê nhà dài hạn ngày càng trở nên phổ biến ở các nước phương Tây, tâm lý phải làm chủ một bất động sản vẫn bám rễ sâu sắc trong đời sống của người dân các quốc gia Á Đông như Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc hay Nhật Bản. Sự ám ảnh mang tính tích cực này được xây dựng dựa trên sự giao thoa phức tạp giữa các giá trị văn hóa truyền thống lâu đời, tư duy an sinh xã hội, áp lực từ thể chế hành chính và cả những bài toán kinh tế thực tế nhằm chống lại biến động tài chính.

Hệ giá trị văn hóa và tư duy "an cư lạc nghiệp"

Cội nguồn sâu xa nhất của tâm lý coi trọng nhà cửa tại châu Á xuất phát từ nền văn hóa nông nghiệp định cư truyền thống qua hàng ngàn năm, khi mà đất đai và nhà cửa gắn liền với sự sống còn và nền tảng ổn định của cả một gia tộc. Thành ngữ "an cư lạc nghiệp" đã trở thành chiếc kim chỉ nam tinh thần qua nhiều thế kỷ, đúc kết quan điểm vững chắc rằng chỉ khi có một nơi ở ổn định, con người mới có thể yên tâm phát triển sự nghiệp và xây dựng cuộc sống lâu dài. 

Hình ảnh bài viết

Ngôi nhà trong văn hóa Á Đông không chỉ thuộc về quyền sở hữu của một cá nhân, mà đó còn là không gian thiêng liêng để thờ cúng tổ tiên, duy trì sợi dây liên kết giữa các thế hệ trong gia đình lớn và là bộ mặt diện mạo của cả gia tộc trước họ hàng, làng xóm.

Việc tự tay sở hữu một mảnh đất hay một ngôi nhà chính là lời khẳng định ngầm định rõ ràng nhất về vị thế xã hội, sự trưởng thành, tư duy tự chủ và năng lực tài chính của một người khi bước ra lập nghiệp.

Sức ép từ thị trường hôn nhân và các mối quan hệ xã hội

Trong xã hội châu Á hiện đại, áp lực văn hóa đã đẩy việc sở hữu nhà lên thành một điều kiện tiên quyết, thậm chí là một "bảo chứng" bắt buộc để một người có thể bước vào cánh cửa hôn nhân một cách thuận lợi.

Tại các quốc gia như Trung Quốc hay Việt Nam, chuyện cưới xin đôi khi không chỉ là câu chuyện tình cảm của hai người mà là sự đánh giá khắt khe từ các bậc phụ huynh, nhà trai thường phải đối mặt với áp lực phải chuẩn bị sẵn một căn hộ đứng tên riêng trước khi rước dâu. Tâm lý này xuất phát từ lòng thương con và sự lo xa của cha mẹ, mong muốn con cái mình sau khi kết hôn sẽ có một nền tảng vật chất vững chắc, không phải chịu cảnh trôi nổi nay đây mai đó, không phải lo lắng về việc bị chủ nhà đột ngột tăng giá thuê hay đòi lại nhà trọ bất cứ lúc nào. Ngôi nhà lúc này đóng vai trò như một bộ lọc an toàn về mặt tâm lý xã hội, giúp củng cố niềm tin, sự tôn trọng và thế đứng của đôi bên gia đình trước khi kết nối thành một mối quan hệ ràng buộc pháp lý lâu dài. 

Rào cản an sinh, hộ khẩu và quyền lợi giáo dục cho con cái

Khác với mô hình thuê nhà được bảo vệ quyền lợi rất chặt chẽ bởi luật pháp ở phương Tây, hệ thống quản lý hành chính và an sinh xã hội tại nhiều nước châu Á vô tình gắn chặt quyền lợi cơ bản của công dân vào quyền sở hữu bất động sản cố định.

Điển hình rõ nét là hệ thống hộ khẩu tại Trung Quốc quy định quyền lợi đi học của trẻ em tại các trường công lập chất lượng cao phải gắn liền với khu vực mà cha mẹ sở hữu nhà đất.

Tại Việt Nam, dù hệ thống đăng ký cư trú đã cởi mở hơn rất nhiều, việc sở hữu một chỗ ở hợp pháp thuộc quyền sở hữu của chính mình vẫn giúp mọi thủ tục hành chính phức tạp từ đăng ký thường trú, làm giấy tờ nhân thân, xin trường điểm cho con cái hay tiếp cận các tiện ích công cộng trở nên chủ động và thuận tiện hơn hẳn.

Việc thuê nhà trọ dài hạn luôn đi kèm với rủi ro phải thay đổi địa điểm sinh sống liên tục do chủ nhà thay đổi mục đích sử dụng, điều này vô tình gây ra sự đứt gãy trong quá trình học tập của con trẻ và làm xáo trộn hoàn toàn nhịp sống gia đình.

Bất động sản là kênh tích lũy tài sản và chống lạm phát tối ưu

Ở góc độ kinh tế học thuần túy, việc người châu Á chuộng mua nhà hoàn toàn là một quyết định đầu tư mang tính lý tính dựa trên đặc thù của thị trường tài chính khu vực. 

Ảnh: CBRE
Ảnh: CBRE

Trong bối cảnh các kênh đầu tư thay thế như chứng khoán, trái phiếu hay thị trường vàng tại các nước đang phát triển đôi khi chưa đủ độ chín muồi, minh bạch hoặc thường xuyên biến động rủi ro lớn, bất động sản luôn được nhìn nhận là hầm trú ẩn an toàn nhất để bảo toàn dòng tiền. 

Người châu Á có tỷ lệ tiết kiệm cá nhân rất cao và họ đặt trọn niềm tin vào triết lý "người sinh ra chứ đất đai không sinh thêm". Khi đối mặt với áp lực lạm phát và sự mất giá của tiền mặt qua các thập kỷ, việc dồn tài chính vào nhà đất vừa giải quyết triệt để nhu cầu ăn ở, vừa tạo ra một loại tài sản có giá trị gia tăng bền vững theo thời gian, để rồi sau đó tiếp tục trở thành món quà hồi môn hay bệ đỡ kinh tế truyền đời cho thế hệ con cháu mai sau.

Bình luận

0

Đăng nhập để bình luận